từ tàn dư trận cầu với UAE nhìn về ý thức người việt
"Công Phượng ngã rồi. Không có lỗi. Quá tiếc cho đội tuyển Việt Nam."
Lúc trọng tài Ali còn đang hì hục chạy trên sân, có lẽ ông chẳng hề biết, hoặc có thể ông biết nhưng vẫn cố bắt cho hết trận đấu với UAE hôm ấy, rằng một bộ phận cổ động viên Việt Nam đã ồ ạt vào nổ trang cá nhân của ông bằng những từ ngữ bẩn thỉu nhất, những hành động dơ không tả nổi. Họ tìm mọi cách, báo cáo trang cá nhân của ông dù ông đã xin lỗi cổ động viên Việt Nam, đến mức FB đã xóa luôn tài khoản ông đi, những tài khoản giả mọc lên, họ vẫn lao vào mà chửi bới, mà cào phím...
Nhưng đây nào phải lần đầu tiên? Trang của đội tuyển Malaysia, của Thái Lan,... đều đã chặn các IP đến từ Việt Nam. Những vị vua áo đen, từ lớn đến bé, từ già đến trẻ, ai cũng bị những phần tử ấy khủng bố. Ở Trung Đông, có tổ chức khủng bố tôn giáo cực đoan, còn ở Việt Nam, chúng tôi có phần tử khủng bố bóng đá cực ngu. Thử nhìn cổ động viên Đông Nam Á mà xem? Khi họ thấy ta cầm chắc tấm vé đi tiếp, họ chúc mừng ta như thế nào? Họ gửi tới ta những từ ngữ chân thành nhất, kể cả cách dùng câu chữ của họ có hơi sai quy luật ngữ pháp. Hành động của họ như thế, liệu các phần tử khủng bố mạng kia có thấy nhục nhã, liệu các cổ động viên chân chính có thấy xấu hổ?
“Tuy mạnh yếu từng lúc khác nhauSong hào kiệt đời nào cũng có.”
Có nhiều lý do tạo nên những nhà nghệ thuật này. Trước hết là ở ý thức của họ. Có nhiều nguồn báo trích nghiên cứu của Microsoft: “Việt Nam thuộc top 5 nước kém văn minh nhất thế giới”. Đọc những mẩu tin thế này, cứ tưởng dân mình được cảnh tỉnh, thì họ lại phản biện lại ngay bằng những ngôn từ khiếm nhã nhắm “phản bác lại sự sai lệch của những tuyên bố “vô căn cứ” kia và khẳng định lại sự văn minh của dân mình (!)” Ngay từ lời ăn tiếng nói đã vô ý thức như thế thì liệu ta có thể kiểm soát hành vi của mình? Nếu không vì ý thức, có thể là do “máu nghệ sỹ” của họ. Hay nói đơn giản, họ có bệnh về thần kinh, tăng động, không kiểm soát được hành vi của mình, dẫn đến tay chân không ngừng chuyển động để rồi có mấy (tỉ) bức tranh, bức điêu khắc được tạo nên (mỉa mai thay khi "nghệ sỹ" lại được mấy kẻ ấy dùng để bao biện cho hành vi của mình). Tuy nhiên, một cuốn sách hay thì không chỉ nên kể công của tác giả chính, vì có thể có nhiều tác giả phụ. Tương tự như vậy, một hành vi xấu thì đôi khi không chỉ có một người làm. Có thể là họ bị thách thức? Có thể là họ bị xui khiến? Có thể họ ăn theo hiệu ứng đám đông? Nói chung, lý do thì nhiều, nhưng tựu chung lại thì chỉ có một kết quả là những di tích, những danh lam “lột xác” thành những tác phẩm nghệ thuật mà lẽ ra không nên như vậy.
chis

Nhận xét
Đăng nhận xét